Hôm nay 15*C. Mùa đông năm nay lạnh hơn mùa đông năm ngoái nhiều lắm.
Chuẩn bị trước khi thực tập;
Chuyện xưng hô;
Chào hỏi công ty;
Nhận nhiệm vụ;
Choáng đời;
Thông tin đời sống cá nhân;
Giao tiếp trong khoảng thời gian lặng;
Tập để ý - nâng tầm lên Tinh ý;
Trách nhiệm của ai?;
Nụ cười;
Bảo mật - Dấu vân tay và chế độ đãi ngộ.
Trách nhiệm của ai?
Khách đến, Linh bấm cửa tự động, cười tươi tiêu chuẩn, hỏi han lấy thông tin, mời khách ngồi. Chị Lương đi qua, liền tạt vô quầy gọi nội bộ, báo cho người cần gặp. Mọi người đi tới đi lui gần bàn của khách. Không ai mời nước khách cả, ai cũng bận lo việc mình. Linh đã tự hỏi: Trách nhiệm tiếp khách là của ai? Chị Lương - nhân viên Hành chính Lễ tân? Nhân sự hẹn gặp với khách? Hay một đứa mới lơ ngơ đến thực tập chưa đầy 2-3 tiếng, chưa rành cả cái nhà vệ sinh để tráng cốc ở đâu?
Cũng tầm 3 phút sau, chị nhân sự hẹn khách đã xuống, tuy nhiên chị cũng trao đổi khá vội vã với bác khách, không để ý đến vấn đề nước nôi mời mọc. Trao đổi tầm 5-6 phút, chị chào bác, quay ra bảo Linh bấm cửa để bác khách về.
🎁 Kinh nghiệm rút ra:
Khi bản thân đã có thể để ý đến vấn đề nhỏ như thế này, Linh nên chủ động làm để hỗ trợ mọi người. Nói là "nhỏ" nhưng thực ra cũng không nhỏ đâu, rất quan trọng đối với việc gìn giữ hình ảnh, thương hiệu của công ty, ảnh hưởng đến đánh giá của KH về cái gọi là dịch vụ chăm sóc KH. Đừng đợi phân chia xem đó là Trách nhiệm của ai?, vì lúc đó, công ty đã rất có thể mất đi một KH lớn tiềm năng, mất đi thêm nhiều cơ hội hớp tác trong tương lai, chỉ vì sự căn ke, hay sự thụ động của bạn rồi.
Cũng giống như chuyện nhận điện ở phần 1 và chuyện để ý từ những điều nhỏ nhất ở phần 2 của [1st] Thực tập, 2 chữ "chủ động" và "tinh ý" này, Linh thực sự cần coi trọng hơn nữa. Làm việc trong tâm thế mình là một phần của công ty, cùng vinh, cùng nhục; hãy luôn làm việc hết mình bằng tâm!
Nụ cười
Là nụ cười của bác bảo vệ...
Khi lần đầu tiên đến Ex. Co. phỏng vấn, bác bảo vệ đã ra đón niềm nở, giữ xe cho Linh, hỏi han Linh. Đến lần hai là đi thực tập buổi đầu này cũng vậy, nụ cười của bác ngay từ cửa công ty làm cho Linh có tinh thần "chiến đấu" hơn rất nhiều.
Là nụ cười toe khoe răng của anh Tuấn. Anh vẫn nhớ Linh, chủ động tiến đến hỏi han, động viên Linh. Mặc dù Linh chẳng biết nói lại gì cả, nhưng lúc đó cũng xúc động lắm, cảm thấy rằng ngày đầu tiên thực tập mọi thứ thật tốt đẹp. ^^
Là nụ cười của chính bản thân khi một mình đi thang máy. Bất ngờ quay ra thấy gương mặt căng thẳng, mệt mỏi, ìu xìu của bản thân, Linh vỗ vỗ 2 má cho tươi tỉnh lại, mắt lấp lánh và cười thật tươi. Trông có sức sống và xinh đẹp hơn biết bao! :D
🎁 Kinh nghiệm rút ra:
Nụ cười luôn tạo ra cảm hứng và sức sống cho người xung quanh và chính bản thân bạn. Hãy luôn tươi cười, đừng ngần ngại. Tuy nhiên không cần phải gồng gắng cười vui vẻ nếu bạn thực sự quá mệt mỏi, vì lúc đó, cười sẽ là một sự hành xác đớn đau cho tâm bạn đấy.
Bảo mật - Dấu vân tay và chế độ đãi ngộ
-KHL
-
Trách nhiệm của ai?
Khách đến, Linh bấm cửa tự động, cười tươi tiêu chuẩn, hỏi han lấy thông tin, mời khách ngồi. Chị Lương đi qua, liền tạt vô quầy gọi nội bộ, báo cho người cần gặp. Mọi người đi tới đi lui gần bàn của khách. Không ai mời nước khách cả, ai cũng bận lo việc mình. Linh đã tự hỏi: Trách nhiệm tiếp khách là của ai? Chị Lương - nhân viên Hành chính Lễ tân? Nhân sự hẹn gặp với khách? Hay một đứa mới lơ ngơ đến thực tập chưa đầy 2-3 tiếng, chưa rành cả cái nhà vệ sinh để tráng cốc ở đâu?
Cũng tầm 3 phút sau, chị nhân sự hẹn khách đã xuống, tuy nhiên chị cũng trao đổi khá vội vã với bác khách, không để ý đến vấn đề nước nôi mời mọc. Trao đổi tầm 5-6 phút, chị chào bác, quay ra bảo Linh bấm cửa để bác khách về.
🎁 Kinh nghiệm rút ra:
Khi bản thân đã có thể để ý đến vấn đề nhỏ như thế này, Linh nên chủ động làm để hỗ trợ mọi người. Nói là "nhỏ" nhưng thực ra cũng không nhỏ đâu, rất quan trọng đối với việc gìn giữ hình ảnh, thương hiệu của công ty, ảnh hưởng đến đánh giá của KH về cái gọi là dịch vụ chăm sóc KH. Đừng đợi phân chia xem đó là Trách nhiệm của ai?, vì lúc đó, công ty đã rất có thể mất đi một KH lớn tiềm năng, mất đi thêm nhiều cơ hội hớp tác trong tương lai, chỉ vì sự căn ke, hay sự thụ động của bạn rồi.
Cũng giống như chuyện nhận điện ở phần 1 và chuyện để ý từ những điều nhỏ nhất ở phần 2 của [1st] Thực tập, 2 chữ "chủ động" và "tinh ý" này, Linh thực sự cần coi trọng hơn nữa. Làm việc trong tâm thế mình là một phần của công ty, cùng vinh, cùng nhục; hãy luôn làm việc hết mình bằng tâm!
Nụ cười
Là nụ cười của bác bảo vệ...
Khi lần đầu tiên đến Ex. Co. phỏng vấn, bác bảo vệ đã ra đón niềm nở, giữ xe cho Linh, hỏi han Linh. Đến lần hai là đi thực tập buổi đầu này cũng vậy, nụ cười của bác ngay từ cửa công ty làm cho Linh có tinh thần "chiến đấu" hơn rất nhiều.
Là nụ cười toe khoe răng của anh Tuấn. Anh vẫn nhớ Linh, chủ động tiến đến hỏi han, động viên Linh. Mặc dù Linh chẳng biết nói lại gì cả, nhưng lúc đó cũng xúc động lắm, cảm thấy rằng ngày đầu tiên thực tập mọi thứ thật tốt đẹp. ^^
Là nụ cười của chính bản thân khi một mình đi thang máy. Bất ngờ quay ra thấy gương mặt căng thẳng, mệt mỏi, ìu xìu của bản thân, Linh vỗ vỗ 2 má cho tươi tỉnh lại, mắt lấp lánh và cười thật tươi. Trông có sức sống và xinh đẹp hơn biết bao! :D
🎁 Kinh nghiệm rút ra:
Nụ cười luôn tạo ra cảm hứng và sức sống cho người xung quanh và chính bản thân bạn. Hãy luôn tươi cười, đừng ngần ngại. Tuy nhiên không cần phải gồng gắng cười vui vẻ nếu bạn thực sự quá mệt mỏi, vì lúc đó, cười sẽ là một sự hành xác đớn đau cho tâm bạn đấy.
Bảo mật - Dấu vân tay và chế độ đãi ngộ
-KHL


















