HR - Human resources - Nguồn nhân lực.
Một doanh nghiệp có quy mô nhân sự 100 người với các tổ hợp phòng ban theo chức năng mà ai cũng quen thuộc - phòng Mar, phòng HR, phòng R&D, phòng kỹ thuật, phòng Sales, phòng CRM ...
Tất cả 100 người đó có thể không biết nhau, không cùng làm việc với nhau, nhưng, trừ những người làm Nhân sự.
Anh là A phòng Mar, chị là B phòng Sale, bạn là C phòng CRM, tất cả thông tin liên quan đều được HR-er nắm rõ, quản lý, kiểm soát.
Dân Sale thường vỗ ngực tự hào rằng Sale vất vả nhất, Sale nuôi sống cả một doanh nghiệp. Điều này không sai, nhưng không có nghĩa là các bộ phận chức năng còn lại không quan trọng, không cần thiết. Một doanh nghiệp không thể vận hành thiếu bất kì một chức năng nào. Dù là front-office hay back-office, bạn đều đem lại giá trị cho doanh nghiệp, bạn giúp doanh nghiệp vận hành và tồn tại.
So sánh doanh nghiệp như một cơ thể sống, Sale giống như tay chân bươn bải mang thức ăn về miệng; nếu các bộ phận khác không phối hợp tốt để nhai, nuốt, tiêu hóa đúng cách, cơ thể sống này sẽ tồn tại, phát triển dễ dàng?
Linh hình dung HR như một nhạc trưởng tài hoa điều phối cả dàn nhạc công. Nhạc trưởng sẽ chẳng thể tạo nên một bản nhạc hòa âm phối khí hùng tráng nếu thiếu nhạc công. Tất cả nhạc công cũng khó nhận được tràng pháo tay hoan nghênh, tán dương của thính giả nếu thiếu sự dẫn dắt, dàn xếp của nhạc trưởng. Nhưng cái tài của nhạc trưởng hay của người làm Nhân sự chính là biết điểm mạnh, điểm yếu của mỗi người trong tổ chức, từ đó sắp xếp vị trí phù hợp, thỏa thuận các vấn đề, đưa ra các chính sách hỗ trợ phát triển tốt nhất.
HR-er là người kết nối của cả doanh nghiệp, kết nối, đồng hành cùng các nhân sự khác bằng những sợi dây của C&B, Đào tạo, Tuyển dụng, Truyền thông nội bộ,... HR-er cấp cao sẽ điều phối sao cho các sợi dây này không bị rối beng.
Lan man đâu đó...
Ngày trước đọc một vài câu chuyện về những người trẻ tuổi bắt đầu bước vào nghề nào đó với tràn đầy nhiệt huyết, quyết tâm. Họ có những giấc mộng đẹp của họ, muốn tạo nên những điều thật lớn lao...
Và...
Họ dần thay đổi, trở nên "xấu xí" hơn theo thời gian... "Xấu xí" nhường nào nhỉ?
Lỗi là tại thời gian làm mòn ý chí, làm nguội ngọn lửa trong tâm; lỗi là tại cuộc đời, tại thời thế thay đổi cách sinh tồn, thay đổi tiêu chuẩn giá trị đạo đức để ai nên nỗi...? phải không?
Linh nghe câu chuyện về Lôi Phong, nhưng nếu có một "Lôi Phong" thời nay xuất hiện trước mặt Linh thì chưa chắc Linh đã dám tin, bởi mảnh đất này, dòng đời này tràn đầy nghi kị và toan tính.
Có phải ai rồi cũng khác đi, rồi cũng sẽ sống theo một cách khác - rất khác như đã từng đẹp và đầy lửa, một cách không còn hồn nhiên cống hiến,..?
Bắt đầu lóng ngóng đi trên con đường mang tên HR này...Cũng đang ôm vài mộng tưởng đẹp...
Cũng thực sự tràn đầy tính chiến đấu, hăng hái tiến lên...
Cũng nhiệt huyết..
Cũng 20 còn trẻ..
Là Linh của hôm nay...
Sẽ đợi, sẽ dõi theo Linh của ngày mai, mai nữa.
Nếu Linh trở nên "xấu xí" đi thì chắc chắn không phải tại thời gian, tại dòng đời hay tại bản chất của Linh.
Chỉ có thể hiểu rằng HR không phải đam mê, không phải niềm yêu thích thực sự của Linh.
Nếu đã yêu, thì sẽ mãi yêu, mãi chân thành.
Giống như cô mẫu giáo mới ra trường, nếu yêu trẻ thì sẽ mãi thương, sẽ không vì tháng này bị mẹ mắng, bị rơi ví mà quát mắng trẻ, sẽ không vì trẻ biếng ăn, trẻ quấy khóc bày trò mà hành hạ trẻ.
Yêu.. là dù khó khăn, vẫn sẽ tiếp tục chân thành.. Dù buộc phải rời xa, cũng không bao giờ hối hận thời gian đã từng yêu.
-KHL












